Thứ tư, ngày 12 tháng chín năm 2012

Mùa hè của Nàng!

1. Chiều đi làm về, thấy bố, nàng thường chạy ra đón bố, miệng reo lên: “Bố..., bố ơi... bố về..., con chào bố...” Bố dừng xe, ngồi xuống, dang tay đón nàng, hai bố con ôm nhau. Nàng ngả đầu vào vai bố.
Bố hỏi, "con gái bố hôm nay đi học ngoan không?"
"Con ngoan bố ạ."
"Con gái có nhớ bố không?"
"Nhớ bố ạ."
"Nhớ nhiều không?"
"Nhiều lắm bố ạ."
"Nhiều thế nào?"
Nghe bố hỏi, nàng xiết tay ôm bố chặt hơn, miệng nói: “nhiều, nhiều, nhiều, nhiều, nhiều,... thế này bố ạ!

2. Thỉnh thoảng, những hôm khó ngủ hoặc chưa muốn ngủ, nàng đòi ngủ với bố [thường thì nàng ngủ với bà] với lý do hôm nay ngủ với bà con không ngủ được bố ạ. Thế là bố phải dừng những việc đang làm để đưa nàng đi ngủ. Có hôm nằm mãi, vỗ mãi, ru mãi mà nàng vẫn chưa ngủ. Qua ánh đèn ngủ, thấy mắt nàng vẫn mở chong chong. Bố hỏi nàng:
"Sao chưa nhắm mắt vào ngủ hả con?"
Nàng cứ chằm chằm nhìn bố, một lúc nàng đáp:
"Con chưa muốn ngủ bố ạ"
"Muộn rồi, chưa ngủ thì làm sao sáng mai thức dậy đi học được?"
"Nhưng con muốn nhìn bố, nhắm mắt thì sao con nhìn thấy bố được."
"Bố.... "

3. Nàng không muốn bố uống rượu bia. Bình thường, thỉnh thoảng bố có uống bia thì toàn phải giấu nàng, không để nàng biết. Nàng mà biết là nàng ỉ eo. Có hôm bố vừa nhấc cốc bia lên thì nàng nhìn thấy. Nàng khóc!
Bố hỏi:
"Vì sao không cho bố uống bia?"
"Con không thích bố uống bia."
"Vì sao lại không thích!"
"Tại con sợ bố say, con không muốn bố say, bố uống nước cam ấy"
Đi nghỉ mát cùng cơ quan bố, tuy chỉ có hai bố con thôi nhưng vì cứ thấy bố cầm cốc bia là nàng khóc nên mẹ nàng bị mang tiếng là "đào tạo con để trông bố hơi bị được đấy..."
Thực tế, mẹ nàng có bao giờ ý kiến gì về việc bố uống bia như nàng đâu cơ chứ...

4. Hè này, nàng đã chuyển từ trường tư thục sang trường công lập, sau một tháng học trường công. Bố bạn ấy nhận thấy trường tư thục tuy điều kiện ăn uống, trang thiết bị học tập, phòng học tốt hơn nhưng việc giảng dạy không bằng trường công lập, trường công các cô giảng dạy quy củ hơn, bằng chứng là bạn ấy ngoan hơn, học được nhiều hơn. Trường tư thục cứ ngủ dậy, đánh răng rửa mặt là bạn ấy đeo ba lô, đến lớp, ăn sáng tại trường. Trường công trước khi đến lớp bạn ấy đã phải tự ăn sáng ở nhà. Sĩ số lớp mới đông hơn (những 42 bạn), trong khi lớp cũ chỉ có trên 20.

Tập thể lớp cũ của nàng
5. Hè năm nay, nàng vi vu cùng bố hơi nhiều nên bị mẹ nàng bảo "chỉ được cái thích lượn giống bố". Bố cứ rủ đi chơi là nàng đi ngay, khỏi cần suy nghĩ, người suy nghĩ lại chính là bố nàng, liệu cho nàng đi có chăm lo được cho nàng hay không. Chuyến đi Đà Nẵng bằng tàu hoả 05 ngày tưởng ngon lành thì đến đêm hôm trên đường trở ra HN nàng bị sốt, trên tàu thuốc thang không chuẩn bị, bố nàng lo sốt vó, chỉ mong về đến HN thật nhanh để... mẹ nàng điều trị. Cũng may, về đến nhà, uống thuốc hạ sốt, nàng lại tỉnh tang. Ngoài chuyến đi Đà Nẵng nàng còn có hai chuyến đi, đi về trong ngày nữa là đi Ninh Bình chơi nhà bạn cùng học ĐH của bố nàng, thăm khu danh thắng Tràng An, ăn thịt dê... và một chuyến về quê, thăm Vịnh Hạ Long...

Thứ sáu, ngày 31 tháng tám năm 2012

Mẹ tôi

Tôi hơi khô khan trong cách thể hiện tình cảm của mình với mẹ chắc tại tôi là con trai, tôi sống tự lập, xa mẹ từ nhỏ (năm tôi 7 tuổi). Tôi tách ra ở và học tập một mình một nơi từ năm tôi 13 tuổi. Ký ức của tôi về mẹ khi mẹ còn ở nhà chỉ là những dòng suy tưởng nhạt nhoà. Đó là những buổi tối ngồi học có mẹ ngồi bên, mẹ dạy tôi học dưới ánh đèn leo lắt những hôm mất điện; đó là lần mẹ cho tôi đi Hạ Long tham quan cùng nhà máy điện nơi mẹ làm việc, được đi tắm biển lần đầu tiên trong đời; đó là buổi chiều tôi đang ngồi bên cạnh mẹ khi mẹ đang nhặt rau chuẩn bị cơm tối thì bố tôi đi làm về, báo rằng mẹ tôi được nhà máy lựa chọn cử đi lao động hợp tác do ông ngoại tôi là thương binh. Tôi cũng mang máng nhớ rằng ngày đó hình như mẹ còn không muốn đi, không muốn xa anh em chúng tôi, vì chúng tôi còn quá nhỏ. Nhưng cuối cùng, được sự động viên của gia đình, mẹ tôi quyết định đi. Tôi biết mẹ cũng khổ tâm lắm khi để chúng tôi lại cho bố và ông bà ngoại. Cuộc sống những năm cuối của thập niên 1980 khó khăn, vất vả, thiếu thốn mọi thứ chứ đâu có sẵn có như bây giờ, cứ nhiều tiền là mua được. Bởi vậy, mẹ đi với mục tiêu duy nhất là kiếm tiền và kết thúc hợp đồng là về nước chứ không ở lại. 

Thực sự, chuyến đi đã trở thành một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời của mẹ và của cả chúng tôi. Mùa hè năm ấy, tôi 7 tuổi còn em trai tôi 4 tuổi. Thực sự, sau ngày mẹ đi, chắc tại còn nhỏ, chưa cảm nhận được sự thiếu thốn tình cảm và sự liên kết của tình mẫu tử nên cả tôi và em tôi đều cảm thấy bình thản mỗi khi họ hàng, những người thân thuộc hỏi: "Mẹ đi có nhớ mẹ không?" Nhưng sau lần mẹ về lần đầu tiên, lần thứ hai, rồi thứ ba... liên tục như vậy, mẹ về xong mẹ lại đi, tôi cảm giác thấy sự thiếu thốn, trống hụt tình cảm trong mình, những lúc đi học, có các bạn ở bên hay những lúc ở nhà có ông bà, các cậu, dì thì không sao, nhưng những khi một mình tôi cảm thấy nhớ mẹ kinh khủng, nhớ da diết, nhớ phát khóc... Tuy nhớ mẹ là vậy, nhưng quả thật, suốt thời gian đó và cả về sau này, sau nhiều biến cố, tôi cũng chưa bao giờ nói với mẹ rằng mẹ hãy ở nhà cùng chúng con, mẹ đừng đi nữa. Tôi cũng không hiểu tại sao nữa... 

Sau này có những lúc tôi làm cho mẹ không vui vì những quyết định của mình hay những lời nói đụng chạm đến nỗi khổ tâm của mẹ, những lúc tôi không nghe lời mẹ, tôi trách mẹ vì đã ra đi khi chúng tôi còn quá nhỏ, mẹ đã khóc... nhưng mẹ cũng nói với tôi rằng, có thể đó là tội lỗi lớn nhất của mẹ khi không ở bên chúng tôi, nuôi nấng, chăm bẵm cho chúng tôi nhưng giả sử nếu mẹ ở bên chúng tôi thì cuộc sống của chúng tôi có được như bây giờ hay không? Câu hỏi của mẹ khiến tôi phải suy nghĩ, tôi như quên đi ý định trách móc mẹ ban đầu. Phải chăng chính mẹ cũng xác định là phải đánh đổi để chúng tôi có cuộc sống tốt đẹp hơn cho chúng tôi. Những gì chúng tôi phải trải qua đâu có thấm gì so với những khó khăn, vất vả mẹ phải gánh chịu để lo cho chúng tôi. Giờ có con rồi, tôi mới thấu hiểu, tình mẫu tử, vợ tôi thương yêu con tôi thế nào thì chắc mẹ tôi cũng yêu thương anh em chúng tôi như thế, và có lẽ còn phải nhiều hơn thế nữa vì chúng tôi lớn lên trong thời gian khốn khó. Thời nay, con tôi muốn mua cái hộp bút giống chị Linh hay cái cặp kéo giống anh Ỉn thì vợ tôi có thể mua ngay cho con tôi được nhưng thời chúng tôi, chúng tôi có muốn thì chưa chắc mẹ tôi đã đáp ứng được bởi hàng đâu có có và mẹ tôi cũng chưa chắc có đủ tiền để mua ngay. Đòi hỏi của anh em chúng tôi có khi lại là niềm khổ tâm của mẹ. 

Đến giờ, khi chúng tôi đã trưởng thành, chúng tôi đều có thể tự lo lằng cho cuộc sống và gia đình của mình. Mẹ tôi vẫn chưa thôi lo lắng, mặc dù công việc của mẹ đang gặp nhiều khó khăn nhưng mẹ vẫn chưa muốn nghỉ ngơi. Chúng tôi ở xa chẳng giúp gì được cho mẹ chỉ biết gửi đến cho mẹ những lời hỏi thăm, động viên mẹ qua những cuộc điện thoại. Tôi muốn gửi đến mẹ nhưng lời cám vì ơn sinh thành, dưỡng dục và tình yêu vô bờ bến của mẹ dành cho chúng tôi. Viết đến đây tôi nhớ đến câu ca dao: 

 “Công cha như nói Thái Sơn 
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. 

Mùa Vu lan 2012.

Thứ ba, ngày 26 tháng sáu năm 2012

Lần đầu đi biển...

Lần đầu đi biển, bạn ấy sợ nước...

Biển Mỹ Khê, Đà Nẵng, 21-25/6/2012

Cô này đồng hương với bạn ấy... ở Ngũ Hành Sơn

Điệu cùng cô - chú Hải...



Thứ ba, ngày 22 tháng năm năm 2012

Nàng 20-21/04/2012

Nàng lớn, mặt nàng vuông vuông!

1


































2
3
4
5
6
7
8
9
10

Thứ ba, ngày 15 tháng năm năm 2012

Đàn ông quê [vợ] tôi

1. Đàn ông quê [vợ] tôi là những người “đảm đang”. Này nhé, sáng ra trong khi vợ thong thả bách bộ ra chợ dọn hàng [làng có chợ bán vải vóc, quần áo to nhất miền bắc] thì các anh tất bật ở nhà, nào là chợ búa, cho con ăn sáng, đưa con đi học, áo quần, thu dọn nhà cửa, chuẩn bị bữa trưa... Chiều đến lại đón con, chuẩn bị cơm tối, có thể là phải tắm cho con... Chẳng phải chị em quê tôi không biết làm những việc ấy, chỉ vì họ quá giỏi buôn bán mà các ông chồng thì không giỏi bằng họ nên mặc định việc nhà được chuyển giao cho chồng. Tôi chẳng thấy lạ khi buổi sáng, thỉnh thoảng đi ngang qua bờ hồ gần nhà, thấy mấy anh, một tay đẩy xe đẩy của con, tay kia cầm bát cháo, dỗ dành cho con ăn. Buổi chiều, tại các điểm vui chơi như sân nhà văn hoá, bờ hồ, sân chùa, toàn thấy các bố hoặc các ông dắt/chở con/cháu đi chơi. Thấy cũng vui!

2. Đàn ông quê [vợ] tôi thích nấu nướng và nấu ăn rất ngon. Cũng do điều kiện và hoàn cảnh như đã nêu ở trên, thêm nữa do thường xuyên phải vào bếp nên đàn ông quê tôi có xu hướng thích nấu nướng và nấu thì ắt phải ngon. Họ biết nhiều món và thậm chí làm cỗ cũng giỏi luôn. Tại các đám cưới, đám giỗ, tôi thấy chị em chủ yếu làm nhiệm vụ hậu cần, nhặt rau, rửa đỗ, đãi gạo, lau bát. Tuyệt nhiên việc nấu nướng tất cả do đàn ông đảm nhiệm. Điều này mới đẻ ra xu hướng một số anh, tuy không lấy vợ ở quê [tức vợ không làm nghề buôn bán] nhưng chiều chiều đi làm về, thay vì làm cùng hoặc phụ giúp vợ thì các anh vẫn làm chủ gian bếp - dù vợ cũng... chẳng bận gì. Thế mới hay!

3. Đàn ông quê [vợ] tôi còn gia trưởng lắm. Tư tưởng trọng nam khinh nữ còn cố thủ rất chắc trong đầu họ. Anh nào mà sinh được hai con trai thì tự hào lắm và vui ra mặt, nhưng ngược lại hai con gái thì “đi đâu không dám ngẩng mặt lên”. Xã hội, làng xóm có ai kỳ thị đâu chứ, sự kỳ thị kia do chính họ nghĩ ra và tự áp đặt vào mình, có lẽ vì cảm giác thua kém người khác và tự tư duy kiểu chẳng lẽ mình mà lại không sinh được con trai à. Tôi hơi choáng khi nghe vợ kể, chị gái cô bạn thân của vợ, năm 32 tuổi, chị ấy đã có 05 [năm] đứa con, và chắc chị ấy sẽ chưa dừng lại nếu đứa thứ 5 chưa phải là con trai. Lý do đơn giản thôi, chưa đẻ được con trai thì phải đẻ tiếp. Chị bảo sinh đến đứa thứ 3 thì chị cũng thấy ngại lắm rồi nhưng bản thân chị cũng chưa vượt qua được cái tư tưởng thích có con trai kia cũng như sức ép từ phía gia đình chồng. Tư tưởng trọng nam khinh nữ được truyền cảm hứng từ đàn ông sang cả đàn bà. Tinh thần gia trưởng thắng thế! 

4. Đàn ông quê [vợ] tôi là thế. Tôi thì chắc chắn sẽ không bao giờ giỏi giang bằng họ và cũng chẳng bao giờ có ý muốn phấn đấu bằng họ. Tôi bảo vợ, tôi có thể cùng vợ làm những việc mà đàn ông quê vợ đang làm chứ nhất quyết tôi không chịu làm một mình và tôi cũng sẽ không bao giờ có ý định học để giỏi hơn vợ cái khoản này. Việc nội trợ gia đình đối với tôi chỉ là học hỏi để biết làm và để tôi và các con tôi không phải ra ngoài ăn phở mỗi khi vợ vắng nhà. Tôi nghĩ chẳng có gì đáng tự hào khi mình giỏi hơn vợ cái khoản bếp núc, nội trợ, chăm sóc con cái. Ở một khía cạnh nào đó, phải chăng tôi cũng gia trưởng giống đàn ông quê [vợ] tôi? 

Thứ năm, ngày 10 tháng năm năm 2012

Bình 12B3

Vào đây, chợt nhìn thấy bạn, bạn là người đại diện cho đơn vị nhận món quà tượng trưng của đoàn công tác ra Trường Sa. Thấy bạn béo hơn, chững chạc hơn và đen hơn nữa. Thời cấp ba, bạn trắng trẻo, thư sinh lắm. Da thậm chí còn trắng hơn một số bạn nữ cũng lớp cũng nên. Giờ thì da bạn đã bị màu của nắng vàng và biển xanh nhuộm cho đanh hơn rồi. Nhưng quả thật bạn lúc này nhìn rất ra dáng một sỹ quan Hải quân Nhân dân Việt Nam. Đọc xong bài viết, cầm điện thoại gọi cho bạn, cũng muốn hỏi thăm bạn chút vì chắc phải một, hai năm rồi không gặp bạn. Nói chuyện với bạn xong, hồi tưởng lại cái thời chuẩn bị thi đại học, cùng nhau đi ôn thi, cách nay đã 14 năm rồi, mình ôn thi khối D, còn bạn chọn khối A, năm đầu tiên bạn đỗ ĐH Mỏ Địa chất, xem ra cũng hợp lý vì "quê em vùng mỏ", nhưng học xong năm nhất, bạn lại quyết tâm thi vào Học viện Hải Quân và bạn đã thành công. Sau 5 năm học ở Nha Trang, giờ bạn lại được phân công công tác tại Nha Trang (Vùng 4, Hải Quân). Nghe bạn nói công việc của bạn tương đối vất vả [thỉnh thoảng phải đi công tác ra đảo, lênh đênh trên biển hàng tháng trời, xa vợ con] nhưng thấy bạn vui và yêu nghề. Mừng cho bạn. Thật hạnh phúc khi được làm công việc mình yêu thích!

Ảnh theo Mai Thanh Hải Blog

Thứ bảy, ngày 05 tháng năm năm 2012

Cũng có tí chất chơi đấy!

Tuy không đình đám như những đám cưới kèm siêu xe diễu hành chủ yếu nhằm khuyếch trương nhưng dàn xe sang biển xịn QN do các thành viên otofun tình cờ chụp được trên đường phố cũng nể đấy. Thôi thì tạm gọi là cũng có tí chất chơi đấy.


Hai chiếc Ghost biển đẹp. Ghost là mẫu Rolls-Rocye được ưa chuộng ở Việt Nam, nhờ mức giá không quá cao như Phantom. Động cơ 6,6 lít V12 tăng áp turbin công suất 563 mã lực và mô-men xoắn cực đại 780 Nm. Sử dụng hộp số tự động 8 cấp, Ghost có thể tăng tốc lên 100 km/h sau 4,8 giây từ vị trí xuất phát. Ảnh: Otosaigon


Mẫu Bently Flying Spur tiêu chuẩn trang bị động cơ W12 thường (không sử dụng bộ tăng áp), công suất 552 mã lực, mô-men xoắn cực đại 649 Nm. Xe mất 4,9 giây để đạt vận tốc 100 km/h, tốc độ tối đa 314 km/h. Flying Spur là dòng siêu sang phổ biến nhất ở Việt Nam bởi vẫn đảm bảo sự sang trọng, cá tính trong khi mức giá ở tầm 300.000 USD.


Hai chiếc Rolls-Royce Phantom với biển "tam lộc","tam phát". Phantom là dòng xe "thượng hạng" ở Việt Nam, về cả độ sang trọng và mức giá thường không dưới 500.000 USD.


Chevroet Camaro không được xếp vào dòng "hạng sang" nhưng vẫn được giới chơi xe ưa chuộng bởi vẻ đẹp, sự cơ bắp và tính lịch sử. Nét đẹp của Camaro nằm ở chỗ trần thấp, thân rộng, lưới tản nhiệt nở to (tượng trưng cho sức mạnh động cơ bên trong). Mức giá dưới 100.000 USD không quá đắt cho những ai muốn sở hữu một chiếc coupe đậm chất Mỹ. Biển số của Camaro thường được dịch là "Có một không hai".



Porsche Cayenne thế hệ mới, dòng SUV hạng sang được nhiều người ưa chuộng. Tuy nhiên, kể từ khi Land Rover Range Rover làm khuynh đảo thị trường thì Cayenne không còn ở thế độc tôn nữa. Range Rover được đánh giá đậm chất nam tính, thiết kế rất cổ điển và trang bị nhiều công nghệ cho dân địa hình hơn.

Infiniti QX, một "tòa nhà di động" và cùng với Hummer làm giới chơi xe mê mẩn đầu những năm 2000. Thế hệ thứ nhất được đặt tên theo công nghệ dẫn động 4 bánh "4x4" để trở thành QX4. Có mặt một thời gian ngắn tại Nhật, nó được gọi là Nissan Terrano Regulus. Mẫu đa dụng hạng trung này đánh dấu lần đầu Infiniti bước vào phân khúc SUV trên thị trường xe hơi. Thế hệ thứ hai có tên QX56, dựa trên mẫu SUV Nissan Armada và chia sẻ kết cấu với Nisssan Titan bán tải. Đây là mẫu xe đầu tiên Infiniti sản xuất tại Mỹ. Thế hệ thứ ba, QX56 2011, xuất hiện lần đầu tại triển lãm New York, diễn ra từ ngày 2-11/4/2010.

Lexus LS460 dòng sedan hạng sang cao cấp được nhiều người mê xe Nhật chọn. LS460 cùng phân khúc với Mercedes S-class, BMW serie 7 và Audi A8. Hiện tại do đã ra mắt khá lâu và cạnh tranh khốc liệt từ các hãng Đức nên LS460 không còn ở thời kỳ đỉnh cao.


LX570, chiếc SUV hạng sang cỡ lớn của Lexus. LX570 không có doanh số cao nhưng đủ để tạo nên đẳng cấp. Điểm mạnh của hầu hết các dòng Lexus, đặc biệt trên LX570, là độ cách âm rất tốt (nhờ sử dụng lốp dày), xe êm. Tuy nhiên, đi đường trường lại không đầm như xe Đức.

Escalade mẫu xe SUV hạng sang, cỡ lớn của Cadillac, một hình tượng xe Mỹ đúng nghĩa với kích thước đồ sộ, không gian nội thất rộng và vẻ ngoài hầm hố. Chơi Cadillac ở Việt Nam không rầm rộ mà chỉ những ai thực sự thích chất Mỹ mới có thể làm được.

BMW-X6 thuộc dòng crossover hạng trung đồ sộ của hãng xe thể thao Đức. X6 kết hợp giữa dòng crossover với coupe nên thường được gọi là crossover-coupe. Đặc trưng của dòng này là phần mui cụp xuống nhanh, kép dài xuống tận cửa sau giống coupe truyền thống.

Ảnh otofun
  Theo vnexpress.net

 

Thứ sáu, ngày 04 tháng năm năm 2012

Đề nghị chị em hạn chế õng ươn

1. Ghét nhất cái loại [giống] phụ nữ õng ươn, [khi đang yêu có thể gọi là nhõng nhẽo kiểu trẻ con] lúc nào cũng mở miệng [với chồng], "anh [yêu] ơi, làm hộ em cái này, anh [yêu] ơi làm hộ em cái kia". Phải chăng cứ "anh [yêu] ơi" là việc gì cũng xong hết? Cái này gọi là mật ngọt chết ruồi đây. Hỡi anh em, hãy cảnh giác với các loại [lời] đường mật ngày càng được chế biến [sử dụng] một cách công phu, đầy toan tính và có chủ ý của phụ nữ thời hiện đại. Đề nghị anh em hết sức cảnh giác. Đề nghị chị em hết sức hạn chế õng ươn.

2. Ghét nhì những người sống vô trách nhiệm, lười biếng, ỉ lại, lúc nào cũng chỉ muốn dừa việc cho người khác [một cách chủ động], vô duyên [thường trực] và õng ươn [trong mọi tình huống]. Người như thế thì muốn yêu cũng khó mà yêu được, đặc biệt là phụ nữ [nhận xét chỉ mang tính chủ quan, cá nhân]. Bi kịch hơn nữa nếu ngày nào cũng phải tiếp xúc [nhìn thấy và chứng kiến] họ thể hiện những cá tính đó. Cách tốt nhất để còn giữ lại chút "tình yêu" với họ đó là im lặng, không quan tâm, giả điếc cho lành. Thế có khi còn giữ được hòa khí cũng nên. [Đấy cũng chỉ là cách ứng xử mang tính cá nhân].

3. Những người mang đầy đủ những cá tính nêu ở phần 1 & 2 ở trên, giả sử mà cô ta lại được chồng chiều, thấy những cá tính đó của cô ta là bình thường và thậm chí còn "đáng yêu" nữa, anh ta coi những cá tính đó chẳng có vấn đề gì cả, thì cô ta đúng là "số hưởng hay số sướng" rồi.

4. Lâu lắm rồi không đọc trọn vẹn được quyển sách nào cả, chẳng có thời gian cho cái thú đó nữa. Công việc thì dồn ứ, trái khoáy thêm là đời đã không thích làm việc với tiền nong, tài chính thì thực tế lại phải thường xuyên làm các công việc liên quan đến chúng. Khối lượng công việc gia tăng đáng kể mà thời gian làm việc thì cũng chỉ có thế thôi. Chắc là lại ngập lụt, sắp chìm đến nơi nữa rồi.

5. Môi trường sống có khả năng ảnh hưởng lớn đến mỗi con người. Một trong những cái dễ nhận thấy đó là ảnh hưởng về ngôn ngữ. Bằng chứng à, nghe cô gái gốc Bắc Kỳ này sử dụng ngôn ngữ miền nam này: thay vì nói "" thì cô ấy nói "Ừa", thay vì nói ''Rảnh A N đọc cái entry hồi xửa, hồi xưa của e nhé'' thì cô ấy nói "Rảnh A N đọc cái entry hồi xửa, hồi xưa của e nha", thay vì nói "mà anh tinh nhỉ/thật" cô ấy nói "mà anh tinh ha". Còn nhiều, nhiều câu như thế nữa... Đây là một ví dụ điển hình của việc bị đồng hóa [về ngôn ngữ]. Không biết những cái khác như cá tính, thói quen, tập tục có bị Nam hóa không? [Có khi đụng phải tổ kiến lửa hay bị ném đá cũng nên đây].

6. Trong tuần, thích nhất hai ngày thứ 5 và thứ 6. Chiều thứ 5 thì mong đến giờ tan sở để được đi đá bóng với anh em đồng nghiệp cùng cơ quan, còn chiều thứ 6 thì cảm thấy thảnh thơi vì biết rằng hai ngày tiếp theo mình không phải đi làm, được nghỉ ngơi. Hôm nay cũng là một ngày như thế! 

Thứ năm, ngày 26 tháng tư năm 2012

Historia de un amor

Chắc tại thích cái giai điệu Rhumba nhẹ nhàng. Thế nên suốt buổi sáng, chỉ repeat mỗi cái bản này. Volume để ở chế độ đủ nghe mới ngấm. Nghe kiểu này có khi ngộ nhạc mất!

Thứ sáu, ngày 20 tháng tư năm 2012

Chỉ tại Giáo sư Thích học toán

Tớ sinh đúng ngày Noel năm 2008, bố mẹ đặt tên tớ là Bảo Châu, tên đầy đủ bao gồm họ và đệm của bố tớ và tên của tớ. Tên đủ 04 tiếng, hơi dài nhưng con gái, tên thế tớ thấy ổn, cũng nhẹ nhàng, không quá cầu kỳ và dễ gọi đúng như tiêu chí bố mẹ tớ đặt ra ở đây. Nhẹ nhàng là sao, theo luật bằng-chắc thì họ tên của tớ là B-C-C-B, thế là nghe nhẹ nhàng quá còn gì nữa. Tớ là con gái, theo quan niệm âm dương và loại số thì số chẵn thuộc âm, số lẻ thuộc dương, mà tên tớ có 4 tiếng. Chắn nhẽ, chuẩn chưa! Cũng vì thế nên em trai tớ tên chỉ có 3 tiếng thôi chứ không 4 tiếng như tớ.

Quên mất, tớ lòng vòng hơi nhiều, phải quay lại chủ đề chính thôi, vì sao tớ lại nói là chỉ tại GS thích học toán. Như trên đã nói tớ sinh năm 2008, thời gian đó GS thích học toán chưa nổi tiếng nhé và bố mẹ tớ cũng chưa biết gì về GS đâu. Mãi cuối năm sau (2009), công trình chứng minh Bổ đề cơ bản của GS mới được tạp chí nổi tiếng thế giới Time (Mỹ) bình chọn là 1 trong 10 sự kiện khoa học nổi bật thế giới năm 2009 và sau đó năm 2010 thì GS được nhận Huy chương Fields. Kể từ đó (năm 2010) trở đi tên GS nổi như cồn, cái này cũng một phần là lỗi của giới truyền thông đây cứ cái thói viết phụ hoạ, té nước theo mưa. Và cũng từ đây, cái tên Bảo Châu trở nên quen thuộc và được sự yêu mến, ngưỡng mộ của nhiều người, và cũng vì thế nhiều bạn sinh từ 2010 trở đi được bố mẹ đặt tên giống tên GS [và tớ nữa]. Tớ thì chẳng thích thế vì bố mẹ tớ bảo không muốn tớ bị trùng nhiều tên với nhiều người, tớ cũng nghĩ cùng tuổi tớ trở về trước thì cũng không sợ trùng nhiều. Tên tớ cũng ít người dùng mà.

Nhưng mẹ tớ bảo, ở cơ quan mẹ tớ, lúc tớ sinh, trong số tên của con em cán bộ, tên tớ là độc nhất vô nhị nhưng kể từ năm 2010 trở đi, tớ có tới hai bạn nữa cùng tên rồi. Mẹ tớ còn nói, có một cô ở cơ quan mẹ tớ, chồng cô ấy hâm mộ GS thích học toán đến nỗi, bằng mọi giá và tìm mọi cách để mua được vé tham dự buổi lễ mừng công GS được tổ chức hôm 29/8/2010, tại trung tâm Hội nghị Quốc gia Việt Nam và cũng chính bởi sự hâm mộ này nên chồng cô ấy nói rằng em bé cô ấy sắp sinh, chưa biết là gái hay trai đều sẽ được đặt tên là (Nguyễn) Bảo Châu. Cũng năm đó, cơ quan mẹ tớ còn một em nữa [con chú lái xe] cũng được đặt tên như tên tớ nữa cơ. Thế là mẹ tớ bảo với bố tớ, sao giờ có nhiều cháu đặt tên giống bạn Zin thế không biết! Bố tớ bảo, lỗi này không phải tại GS thích học toán thì tại ai vào đây!?
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...